VÔ VỌNG

 


         Tôi đã say , đôi mắt buồn sâu thẳm

         Tôi đã say , nụ cười chứa bi ai 

         Tôi đã yêu con tim băng lạnh lùng

          Và tôi mơ khối băng này tan chảy

          Tôi vẫn biết đợi chờ là vô vọng

          Đêm không khỏi buồn , lòng đắng cay !

          Biết sao đây ? Khi em , kẻ lạnh lùng

          Chẳng buồn nhìn đến trò đời thế gian

         Con tim băng em không màng thế sự

          Bỏ mặc tôi với ân tình chất chứa 

          Giữa phố phường mình tôi lê bước nặng

          Lòng ngậm ngùi , nặng trĩu những ưu tư

          Đến bao giờ giấc mơ thành hiện thực

          Hoặc tan biến cho tôi không mỏi mòn ! 

                                                                   

                                                                                              



Nhận xét