BỐ ƠI ! CON SAI RỒI !

     Năm năm . Tôi trở về đứng trước ngôi mộ cỏ xanh mơn mởn , nằm yên bình dưới gốc cây xanh tán lá rộng phủ kín bóng mát. xung quanh vài cây hoa dại nở chen nhau , những bông hoa nhỏ li ti trắng tinh khôi y như kiểu mà bố hay hái về cho chị em tôi chơi lúc nhỏ

Tôi nhìn bố trong tấm hình trước mặt , nét mặt gầy gò xanh xao , hai gò má hóp lại lộ rõ xương hàm, ánh mắt xa xăm như đang ngóng đợi một điều gì đó khiến tôi không khỏi day dứt
Mẹ đứng cạnh tôi nghẹn ngào nói :
- Ngày đó , trước khi trút hơi thở cuối cùng , bố vẫn muốn tìm con !

Khóe mắt tôi cay cay , tôi bặm chặt môi để ngăn nước mắt chảy ra nhưng không được , nước mắt cứ thế tuôn ra trong vô thức
Ngày đó, cái ngày mà tôi mới bước vào tuổi dậy thì , cũng bắt đầu đua đòi đám bạn tập tành yêu đương , tôi đang học lớp mười , vì một hiểu lầm mà bố đã đánh tôi một trận nhừ tử , rồi đốt sạch quần áo sách vở của tôi, bố mắng tôi xối xả, trong lúc tức giận buột miệng đuổi tôi đi khỏi nhà, mẹ tôi chỉ biết ôm đứa em nhỏ khóc lóc đứng nhìn không can ngăn bố cũng không bênh vực tôi lấy một câu. Tôi bỏ nhà đi trong sự uất ức . Tôi bôn ba trên thành phố xin việc , kiếm tiền. Ngoài việc gửi tiền lương hàng tháng về cho mẹ tôi không có bất cứ liên lạc nào với gia đình, tôi giấu luôn cả địa chỉ nơi tôi ở và làm việc. Thời gian cứ vậy thấm thoát trôi qua, cũng đã được năm năm . Năm năm trời , vất vả , kổ cực , tổn thương ,những cay đắng cùng cực dành cho một đứa con gái tôi đều đã nếm trải, từ một cô bé ngây thơ trong sáng , tôi trở nên trưởng thành và hiểu chuyện hơn rất nhiều, tôi vẫn luôn nghĩ gia đình , về bố , tôi muốn về nhà sum họp với bố mẹ và các em , nhưng tôi lại không cách nào đối diện với sai lầm khi xưa .
Một lần lướt facebook , thấy người họ hàng đăng tin bố tôi mất , tôi mới thu xếp để trở về, nhưng xui xẻo lại trúng mùa dịch bùng phát mạnh tất cả mọi nơi đều khoanh vùng cách ly , không có xe nào khách nào chạy , cũng không ai được đi khỏi nơi tạm trú , cho đến khi có quyết định các xã huyện sắp xếp cho xe đón công nhân ở thành phố về quê tránh dịch tôi mới về được thì cũng đã quá muộn, tôi không gặp được bố lần cuối .
Hôm nay , tôi đứng ở đây , trước mặt bố . Đọc bức thư bố viết cho tôi trước khi mất :
'' Gửi con ! Đứa con gái bố kì vọng nhiều nhất !
Bố xin lỗi ! Đã cư xử quá đáng với con như vậy. Bố biết con buồn và giận bố nhiều lắm . Sau khi con đi bố rất hối hận về việc mình làm . Bố nhớ và lo cho con
Con là con gái nhưng tính cách rất quật cường , lại không chịu khuất phục , ra ngoài bố lo con sẽ phải chịu thiệt . Nhiều lúc bố nghiêm khắc với con cũng chỉ mong con trở nên tốt hơn , nhưng bố lại không nghĩ đến cảm xúc của con, không thể quan tâm con nhiều hơn, lúc nào bố cũng xem con là đứa con gái bé bỏng luôn phải trông coi cẩn thận mà lại không để ý rằng con gái của bố đã lớn rồi ,bố xin lỗi , bố sai rồi !
Dù vậy, bố vẫn mong con có được cuộc sống đầy đủ , sống với người biết trân trọng và yêu thương con, bố hi vọng con sẽ không vội vã mà lựa chọn sai lầm , vì con là con gái nên dù có xảy ra chuyện gì thì người chịu thiệt thòi và ấm ức vẫn luôn là con . Bố không muốn con gái của bố phải khổ , ít nhất là về mặt tinh thần , vì chỉ khi con lạc quan , sống thoải mái thì con mới vượt qua mọi điều trong cuộc sống một cách nhẹ nhàng được con à ! .
Từ ngày con đi bố chưa bao giờ hết lo sợ , bố sợ con gái bố bị người ta bắt nạt, bố sợ con không hạnh phúc với lựa chọn của mình , sợ con bị người ta lợi dụng, điều bố sợ nhất là tâm hồn con phải chịu tổn thương . đánh mất đi chính mình.
Nếu một ngày con đọc được bức thư này , có lẽ bố cũng không còn trên thế gian này nữa, bố mong con hãy nghe và hiểu lời bố ,đừng để cám dỗ làm thay đổi lòng con , dù có tổn thương và đau đớn bao nhiêu con hãy nhớ nơi đây vẫn còn một mái nhà luôn chào đón con trở về, sãn sàng bao dung và cùng con vượt qua tất cả những trở ngại của cuộc sống, gia đình luôn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của con. Những gì đã qua hãy để nó qua đi, hãy nhìn về một tương lai tốt đẹp hơn con nhé . Thương con nhiều ! Con gái của bố !
Tay tôi run run cầm bức thư , nước mắt lã chã rơi ướt nhòe nét mực . Kí ức về bố thuở nhỏ hiện lên trong tâm trí tôi, ngày đó tôi cũng lũ trẻ trong xóm đi tắm sông suýt bị chết đuối , may bố tôi đang cày ruộng cho người ta gần đó nghe tiếng bọn nhóc trên bờ la hét liền chạy lại mới cứu được tôi thoát chết .
Một đêm mưa bão gió to , mưa tạt ướt hết mái nhà tranh chỉ còn một góc giường mưa không hất tới , bố và mẹ dùng thân che mưa cho ba chị em tôi ngồi co ro trong góc giường ấy !
Có những bữa không có đủ cơm ăn bố mẹ đều nhịn ăn mà nhường hết cho chị em tôi, đợi sau khi chị em tôi ăn no mới vét ít cơm cháy còn sót dưới đáy nồi lót dạ.
Kì thi học sinh giỏi cấp huyện bố chở chị em tôi bằng chiếc xe đạp cũ kĩ, đường xa và dốc cao, bố đạp xe lên dốc mà tôi ngồi sau lưng nghe tiếng thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo , dù rất mệt nhưng bố vẫn rất vui , cảm giác lúc đó bố rất tự hào về chị em tôi. nhìn bố vui mừng như thể chị em tôi đã đạt giải nhất vậy .
Vậy mà ...chính tôi lại vùi lấp niềm tự hào của bố bằng những xúc cảm đầu đời vô vị . Tự vùi chôn tương lai của mình bằng sự bồng bột, cố chấp, mù quáng , lại không hiểu được sự quan tâm lo lắng của bố dành cho tôi , lại vì một thứ chấp niệm điên cuồng khiến bố phải lo lắng , mệt mỏi , tôi hổ thẹn trước tình yêu thương của bố dành cho tôi , Tôi ân hận quỳ sụp xuống trước mộ ,bật khóc thành tiếng nức nở, nói với bố trong tiếng nấc nghẹn ngào :
- Bố ơi ! ...CON...SAI...RỒI ....! ....CON ....SAI...RỒI...!

                                                                                                          Tử Yên

Nhận xét